Hồng tro


by Kẻ lãng du/Thảo Dương.

Shortfic/General/K+/Completed.

Gift fic, for :

F. (aka Dương Nguyên) với kí ức.
Yue với hiện tại.
Walaw với những khoảng không.

—————————————————-

.

.

Part 1. Hồng tro của Meggie*

.
Khu phố chợ nhộn lên trong một ngày thứ bảy tươm tất. Nàng nhìn xuống từ căn gác gỗ côi cút của riêng mình. Ngã tư lục tục những kẻ qua lại kiếm cơm ăn. Đèn giao thông chớp tắt mờ ảo giữa cái nắng sớm nhạt nhòa mùa hạ vừa chớm. Bây giờ là năm giờ sáng, sau một đêm nằm chỏng chơ nhìn màn hình vi tính tự động chơi một trò flash game vô nghĩa, nàng đã ngủ vùi giữa đống gối chăn nhăn nhúm. Những âm thanh huyên náo khó lòng cho phép bất kì sự uể oải nào. Nàng vẫn nằm đó, cảm thấy đầu mình trống rỗng. Và không gian đầy chất sống hỗn tạp bên ngoài kia đổ tràn vào lỗ trống trong nàng một cách hăm hở. Nàng lắng nghe mọi thứ, tiếp nhận mọi thứ, cố gắng mở cửa lòng hết cỡ và tìm trong bóng tạp âm chút gì đó khả dĩ khiến nàng không cô đơn.

Thế nhưng xuyên qua tất cả, chỉ mình nỗi cô đơn lặng lẽ thở dài.

.

.

Cái chốt cong vòng từ một cọng sắt rỉ, loang lổ vệt xanh, kêu cạch cạch vài lần trước khi bật tung ra, buông thõng xuống thân cửa gỗ. Tím đứng nhìn nàng nơi ngưỡng cửa, khuôn mặt trắng bệch của cô hơi ghì xuống như kìm nén điều gì đó nơi cổ họng. Tím mím môi :

-Mình vào được không ?

.

.

Hôm ấy là một chiều thứ bảy, ngày thứ bảy cuối cùng của tháng sáu, phố chợ của ngày hạ đang tàn. Một cảnh tượng gợi nên không khí ưu buồn như truyện Thạch Lam.

-Truyện của mình sắp được xuất bản. – Tím nói, rất chậm. Họ đang ngồi đối diện nhau. Tím ngồi vắt chân duyên dáng trên chiếc ghế đẩu ọp ẹp, một tư thế hoàn hảo cho một vị trí ngồi chông chênh. Nàng thì quấn mình trên giường, trong cái chăn Trung Quốc rẻ tiền đầy hoa văn lục giác màu lục dạ quang. Ánh mắt Tím nhìn thẳng vào nàng, chờ đợi. Không khí đặc quánh lại như có vẩn mờ xung quanh.

-Hay vậy. – Nàng cười.

Và Tím cũng bật cười. Những lọn tóc xoăn màu nâu rượu rung lên rất khẽ.

-Xuất bản chung trong một tuyển tập. Với vài người khác, có A., anh này hồi đó có ra một cuốn đọc cũng được, rồi chị B., chị này thì viết thường thôi, mình không thích, nhưng ai biết được. Nhu cầu thị trường mà. Còn mấy người nữa… – Mắt Tím bỗng sáng lên – Có cả X. từng học cùng trường đại học bọn mình, giờ làm biên tập tờ báo thời trang nhưng vẫn mê viết lắm.

-Mình không quan tâm họ đâu. Nhưng, bạn thì không được quên khao đâu đấy.

-Ừ. Chắc tiền cũng đủ ăn chút gì đó chứ. – Tím cười, càng lúc càng cười. Tất thảy toàn thân cô đều cười, những khoảng lấp lánh của cảm xúc lóe trên da cô đến mức cơ hồ nàng có thể chạm thấy được. Sự tự hào như suối chảy tràn qua ánh mắt.

Rồi nó vụt tắt. Tím vừa chạm tia nhìn vào cái khung tranh dựng nơi góc phòng. Nhẹ nhàng rời chỗ, bước chân như một con mèo, cô lướt khẽ đến trước vạt toan trắng toát ấy. Chỉ khi đến rất gần, ánh sáng tù mù của cây đen neon cũ mới cho phép Tím nhìn thấy những vệt loang màu hồng tro.

-Tranh mới à ?

Nàng nhún vai, ra vẻ ơ hờ giả tạo.

-Cái gì vậy ? Sở thích màu mới ? Bạn tính vẽ cái gì thế ?

-Thực ra… – Nàng gần như lăn khỏi giường. Cuộn chăn quanh người, nàng rì rì từng bước nhỏ đến đứng cạnh Tím rồi nghiêng đầu ngắm nghía một lát, nàng thản nhiên đáp – Thực ra là mình cũng không biết nữa.

Đôi mày mỏng của Tím nhướn lên, cả vầng trán rộng như chuyển động cùng lúc theo chiều thẳng đứng. Tím luôn có biểu hiện như vậy trước những thứ cô chưa nắm bắt được rõ ràng, cứ như thể, nếu chuyển động lên phía trên thì có thể chạm tới thiên đường tri thức bí mật vậy.

Nhưng nàng không nói gì cả, vì cơ bản là nàng đã rất thành thực rồi. Dĩ nhiên, thiên đường tri thức kia không nằm ở khoảng không kì bí trên đầu nàng.

-Chắc phải có ý nghĩa gì đó chứ. – Tím bảo.

Chắc phải có ý nghĩa gì đó ? Nàng nhìn vào bản vẽ của mình. Chỉ độc một màu hồng tro. Những vệt màu đằm và mờ nhạt như tiệp vào ánh sáng. Chẳng có hình khối gì cả. Sớm nay, nàng tỉnh dậy, mắt bừng mở to nhìn trần nhà. Thức dậy, đôi khi, như lãnh một cú quất đến cứng người. Đơn giản, bàng hoàng. Nàng biết mình vừa bị vụt qua một giấc mơ không còn rõ hình hài. Có cảm giác giống như là bị trôi tuột khỏi một dòng sông vỡ tràn cảm xúc, đập người vào phiến đá lạnh xé, bị bỏ rơi vĩnh viễn phía sau một dòng chảy mãi mãi không bao giờ quay trở lại. Mãi mãi, không bao giờ. Cái cảm thức bi thương ấy khiến nàng lặng đi. Vậy là, đến lúc những thớ cơ không còn căng cứng nữa thì trong đầu nàng đã ngập một màu hồng tro óng xám, rất tàn…

-Mình chỉ định phủ toàn bộ bằng màu hồng tro. Thế đó. Tự dưng muốn vậy.

Tím lại nhướn mày. Trong một khắc rất nhanh, đôi mày hạ xuống, cô đã từ bỏ việc thâm nhập vào một thứ trải nghiệm cá nhân không được chia sẻ.

-Bạn không thể cứ tự-dưng-muốn được. Những thứ như thế nó sẽ cuốn bạn đi, quăng quật bạn, có khi cả vùi nát bạn, khiến bạn chìm lấp mãi mãi. Bạn, phải học bơi. Bạn biết đó, vẽ tranh, đóng phim, hát hò hay viết như mình đều cần kĩ thuật. Đấy, đến nghệ thuật cũng cần kĩ thuật mà. Cuộc sống cũng thế. Không biết bơi, mày sẽ ngỏm. Đời là vậy đó. – Tím nói một hồi, nhấn từng từ, ngắt nghỉ đúng nhịp hết sức chính xác – Vả lại, mình vẫn không thể hiểu được, bạn bỏ chừng đó năm học về văn chương rồi cuối cùng trở thành một họa sĩ còm, vẽ minh họa linh tinh rồi chất đầy nhà những bức tranh tự-dưng-muốn. Bạn biết khi mình nhận được thư báo của nhà xuất bản, mình nghĩ gì không ? Mình nghĩ, bạn đã có thể ở đó cùng-mình. Phải đấy, chúng ta đã có thể ở đó cùng nhau.

-Mình không viết được nữa. – Nàng toét miệng cười.

Nét mặt Tím sau phút bốc đồng đã lấy lại vẻ bình thản. Không phải sự thỏa mãn, cũng chẳng có chút thương hại nào.

-Tại sao ?

-Ờ, trong hội họa, mình có thể dùng màu đỏ mua ở mấy cái cửa hiệu tầm tầm … thay cho máu. Vậy thôi.

.

———————————————————————————–

.

.

*Meggie tức Meggie Cleary, nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết The thorn birds (Tiếng chim hót trong bụi mận gai) của Collen McCullough. Nhân vật này thường đi liền với màu hồng tro (rose ash).

.