Thẻ

, , , , , , , ,

Nguyễn

by Thảo Dương/Kẻ lãng du.

Shortfic//Angst/SA//T//Completed.

.

A/N : Tôi muốn viết về họ khá lâu rồi, cũng đã thử nhiều lần nhưng chưa bao giờ cảm thấy toàn vẹn. Thế rồi trong nỗ lực không mệt mỏi, một lần nữa, tôi lại viết về họ.

.

Trong thinh lặng có tiếng rạn vỡ đầu tiên. Không thích hoàng hôn bao giờ. Hoa cúc đang héo những cánh xinh. Mơ vĩnh viễn và Không tỉnh giấc.

Nguyễn.

Những tình cảm mong manh nhưng sắc nhọn châm vào sự nhạy cảm êm tựa một lớp kem xốp của Tuổi trẻ, để lại những vết cứa sâu hoắm ứa máu trong veo như nước mắt.

Tôi viết cho ký ức đã vỡ tan trong chiếc hộp có khóa vàng.

.

——————————————————

.

.

“Hội họa là một nghệ thuật tuyệt vời. Nó bộc lộ thông điệp của mình một cách nhẹ nhàng, kín đáo và tinh tế như cách một đoá quỳnh toả hương về đêm.”

1. Trong thinh lặng có tiếng rạn vỡ đầu tiên

Tôi buông tay Nguyễn vào một đêm mùa hạ. Trong cái sân bay đầy người hôm ấy, Nguyễn ôm lấy tôi thật chặt, hơi thở nóng hổi bên tai tôi, thì thầm :

-Đi nhé…

Rồi chúng tôi buông tay nhau. Tôi nhìn dáng dong dỏng của Nguyễn khuất dần vào đám đông. Áo len cổ lọ trắng muốt, mái tóc tém nâu nâu. Đi không quay lại. Tôi cứ nhìn theo như thế cho tới khi Nguyễn biến mất hoàn toàn, mới quay sang Tử, mặt cậu buồn buồn mà cố ra vẻ cứng cỏi. Ban nãy, tôi nhớ là cậu xiết nhẹ vào tay Nguyễn khi Nguyễn quàng tay ôm tôi. Cậu không ôm Nguyễn, bởi vì cậu là Tử. Mắt cậu giờ buồn làm sao…

-Mình đi ? – Tôi cất giọng. Hai đứa lết thết rời sân bay. Đêm mùa hạ vùng ngoại ô trời trong vắt, nhiều gió, tôi thấy lạnh. Khi cả hai băng qua bãi đỗ xe rộng vắng xe vào lúc mười một giờ đêm, tôi níu khẽ lấy tay áo Tử.

-Này, lát cho mượn vai khóc nha.

-Ừ. – Miệng cậu nhếch thành cái cười khô quắt nỗi buồn.

Tôi cũng cười. Câu đùa nhạt thếch.

Chúng tôi lủi thủi leo lên xe, rời cánh cổng chia ly. Phía sau, sâu rất sâu bên trong, một cánh chim bạc cựa mình rồi bay vút vào màn đêm. Băng qua đại dương, vượt qua châu lục. Nguyễn đi.

Ngày 11 tháng 6.

Đêm hôm đó, tôi ngủ cạnh Song. Song nằm cuộn trong một góc giường, tai gắn hearphone nghe nhạc Blue và nói luyên thuyên về những khuyết điểm không thể che giấu được của Nguyễn. Tôi biết là nó nhớ Nguyễn. Nó nhắc tên Nguyễn không ngừng, cho dù có vẻ như là để nói xấu. Trong bóng tối, tôi chỉ có thể nhìn thấy cái bóng đỉnh mùng mờ mờ, tuyệt nhiên nước mắt của Song rơi trong thinh lặng, bí mật và ra vẻ bí mật.

Vào lúc đó, Nguyễn vẫn còn đang bay trên bầu trời, không hay biết gì về cái khoảng trống bao la kia, nơi từ giây phút này mất Nguyễn mãi mãi.

Ba giờ sáng, Tử nhắn tin : “Đừng khóc nhiều quá nhé.”

Tôi không đưa Song xem và cũng chẳng nói cho nó hay cái cảm giác kì lạ mà tin nhắn ấy mang đến cho tôi : dường như, phía bên kia chiếc điện thoại, Tử cũng đang khóc. Thế rồi giữa chừng, cậu nhớ ra là còn có hai người nữa cũng có thể đang khóc, liền vớ vội lấy điện thoại, nhắn, rồi tiếp tục khóc. Tôi biết nước mắt của Tử không như của Song, thứ mà có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ thấy. Nhưng vào giây phút này, tôi hiểu là nó đang chảy, chảy, chảy lênh láng ở một nơi đâu đó sâu thẳm trong trái tim Tử.

Tôi xoay người, ôm lấy Song, nó thì thào điều gì đó nho nhỏ còn tôi im lặng. Nhắm mắt lại, tôi chậm rãi thử xua hình ảnh Nguyễn với cái áo cổ lọ trắng muốt nơi sân bay đi khỏi đầu mình. Sau vài lần, nhận thấy nỗ lực ấy là vô vọng, tôi quyết định ngừng lại. Rồi nép mình vào một góc trong cái sân bay ảo đó, tôi thiếp ngủ. Bên tai, đầy âm thanh của sự chia ly và rạn vỡ.

.

End part 1.