Không tưởng kí

.

(khi đầu đặc, tay cứng mà giấy lại rất trắng)

.

By Thảo Dương – Kẻ lãng du.

Nguồn : http://vnfiction.comhttps://allmyfictions.wordpress.com

Tùy bút/General/Completed.

.

A/N : Bản quyền thuộc về Thảo Dương. Mọi chi tiết về tác quyền xin đọc trong link sau :

https://allmyfictions.wordpress.com/v%e1%bb%81-tac-quy%e1%bb%81n/

.

.

4. Kiến

.

“Nhìn đi Hea, mây che mặt trời, đất nuốt mặt trời, cuối cùng thì ngày cũng phải chết trong đêm.”
.

.

Tạt nước, tạt nước. Nước tung toé lên tường nhà, chảy ròng ròng xuống từng thớ gạch. Sợi nước cong, gợn gợn, chảy vội vàng. Tạt nước, tạt nước, mau mau! Kiến đang bò. Bé con vội vã. Không để cho kiến bò lên cao, không để kiến thoát. Nước cuốn kiến đi, từng vệt đen ngòm, trôi xuống miệng cống đang hút chùm chụp. Bé con hớn hở, kiến chạy tán loạn nhưng nước tạt ào ào. Không cho kiến thoát.

Không cho tôi thoát. Nước xối ào ào. Tôi biết chạy đường nào ? Nước chảy từ trên cao, tràn xuống, ngập các lối đi. Nước cuốn tôi trôi vào lỗ cống đen ngòm, tôi không gượng được. Tôi chạy tán loạn mà có thoát đâu, cuối cùng cũng bị cuốn phăng. Tôi van xin nước đừng xối nữa nhưng biết làm sao, lời tôi nước đâu hiểu. Nước từ trời cuốn tan tôi xuống cống đen ngòm.

.