Hồng tro
by Kẻ lãng du/Thảo Dương.
Shortfic/General/K+/Completed.
.
.
Part 2. Những kẻ chiêm bái.
.
Nhất định phải có một cách nào đó để kể lại bi kịch này. Hình hài trong bóng tối gào lên. Cả thân người cô ta rung bần bật, mồ hôi vã ra, đọng thành từng mảng phủ tràn theo suối tóc đen xơ xác. Cô ta lại gào, gào, gào. Nhưng chẳng có con ma quái quỷ nào trên thế gian này nghe thấy. Bóng đêm nuốt chửng tất cả, bóp nghẹt cổ họng nạn nhân mà không bật ra một chút máu nào. Máu trong cơ thể gầy nhẵng của cô ta cơ hồ đã đóng cục lại hết, cạnh sắc lẻm, cơ thể càng co rút, cạnh sắc càng đâm thấu, dập nát tim gan. Nhưng cái cơ thể ấy vẫn rung lên bần bật. Một cái máy giặt đang chế độ vắt. Vắt cho cùng kiệt tinh huyết ra giấy. Giải thoát. Giải thoát. Thế giới này điên rồi. Cô ta điên rồi. Giấy viết trắng toát như địa ngục. Cô ta thét lên một tiếng tắc nghẹn, cạnh máu sắc cắt phựt dây thanh quản. Nạn nhân đổ gục xuống bàn viết, ngòi bút cắm xuống bản giấy như một lưỡi dao găm. Máu tung tóe. Vô hình.
Là nàng.
“Dương là một quả cà chua. Cô ta mười chín tuổi, sinh viên năm nhất, vào một Đại họci bằng một con đường không đủ thú vị để kể ra đây. Sau sinh nhật mười chín tuổi hai ngày tức năm tháng sau ngày khai giảng cấp học mới, Dương hay tin mình là mầm mống cho sự rệu rã của cái gia đình sống ở vùng ngoại ô nuôi cô lớn…”
Cũng là nàng.
“Nàng ngồi thừ trước màn hình máy tính lạnh băng vào lúc nửa khuya, cảm thấy những ngón tay gầy guộc trắng xanh của mình đang thối rữa từ trong tủy xương.”
“Mọi thứ giống như một vòng xoáy cuồn cuộn quanh tôi, còn tôi, lơ đãng như chưa bao giờ tỉnh giấc, thờ ơ nhìn chúng. Những màu sắc rực rỡ quyện cùng những màu sắc u ám, tiếng nhạc ầm ĩ của Linkin Park đập chan chát vào giọng hàn lâm tràn lên như bão tố của Il Divo.”
“Tim tôi cơ hồ toàn gai. Không, không phải gai hoa hồng nở trong vườn tháng năm, không phải gai của chú nhím con vừa hai tháng tuổi, không phải gai cây tầm ma trong chuyện cổ tích thiên nga. Gai…chỉ là những mảnh vỡ như thủy tinh sắc cạnh, nghẹt ứ trong những tâm thất ùng ục máu tàn.”
.
…
(Đọc tiếp…)