Đăng bởi: chiemphong | Tháng Mười 9, 2009

[ Fanfic ] Miracle

.

Miracle

Fanfic of The little mermaid.
.
Written by Kẻ lãng du.
.
Diclaimer: Nàng tiên cá, hoàng tử, mụ phù thủy, công chúa… đều ko thuộc về tôi, họ là của Andersen và dĩ nhiên cả Andersen nữa, ông ta thuộc về ông ta ^___^”

Rat :
K+.

Genre: Romance/Drama/Fairytale…

Summary : Nàng tiên cá tan biến thành bọt biển, nhưng người đau khổ nhất là ai ? Phải chăng là hòang tử khi chàng biết sự thật ?… Thế là một câu chuyện “nàng tiên cá” khác lại bắt đầu …

.
.
.
————————————————
.
.
.
.
.

“… Phải, chàng chỉ nghĩ đến vợ chàng mà thôi. Con dao găm rung lên trong tay nàng tiên cá. Đột nhiên nàng quẳng nó xuống biển. Nước bắn toé lên nom như những giọt đỏ sẫm.

Nàng nhìn hoàng tử một lần cuối rồi gieo mình xuống biển và cảm thấy thân thể tan thành bọt…”
.
.
.
Tôi vội vã đóng cuốn sách lại, những giọt mồ hôi lạnh chạy dọc theo thái dương.

Từng câu từng chữ đều tái hiện lại trong tâm trí tôi cái ngày định mệnh đấy, vào một đêm rực rỡ ánh đèn trên con thuyền sang trọng, cái ngày mà tôi không hề biết hạnh phúc của mình được đánh đổi bằng cái chết của một người con gái đáng thương. Và đến hôm nay, tôi mới biết thêm rằng hạnh phúc ấy thật ra cũng mong manh như bọt biển …

Tôi đặt cuốn sách lên bàn, dòng chữ mạ vàng bên ngoài lấp lánh : “Nàng tiên cá”. Miết những ngón tay xanh xao lên từng nét chữ mềm mại kia, tôi lại nhớ về người thiếu nữ của biển vô cùng xinh đẹp đó. Em dịu dàng và mong manh cùng suối tóc vàng… một đôi mắt xanh thăm thẳm. Tại sao đến tận bây giờ tôi mới nhận ra em và biển thật là giống nhau ?

Tôi nhìn ra cửa sổ, gió lồng lộng thốc vào và biển cả mênh mông dậy sóng tưởng chừng muốn vỡ tung ra trên ghềnh đá. Hình như biển cũng đang quằn quại trong nỗi đau đớn, xót thương đứa con gái bé bỏng của mình… Tôi thật không thể tưởng tượng em với cái đuôi cá như trong câu chuyện tả là như thế nào, và có phải em vẫn đang ngồi ngoài bờ biển xa xa kia mong chờ vị hoàng tử của mình ? Đúng vậy, có thể là em vẫn đang chờ bằng tình yêu tuyệt vọng ấy cho dù em không còn tồn tại nữa. Và có lẽ vì thế mà tôi không nhìn thấy em.

Xa xa, trên mỏm đá đen nhô ra biển, chỉ có một bóng người đang ngồi.

Tôi thấy gió cuộn quanh tóc người, tôi có thể tưởng tượng ra áo người lấm tấm bụi nước và đôi mắt người chìm trong màn đen u tối. Tôi biết người cũng đang đau như biển vậy. Trái tim người đang tan nát phải không ? Hẳn vậy, người vừa tỉnh khỏi giấc mơ mà người từng nghĩ đó là sự thật. Còn giấc mơ thực sự của người… nó đã tan thành bọt biển mất rồi…
(Đọc tiếp…)

Đăng bởi: chiemphong | Tháng Mười 2, 2009

[ Shortfic ] Hồng tro – 4. Phần kết.

Hồng tro


by Kẻ lãng du/Thảo Dương.

Shortfic/General/K+/Completed.

.

.

Part 4. Phần kết.

.

Trước mặt nàng là biển, soi sáng bầu trời. Biển. Đại dương. Tiếng ầm ì vọng lên từ mặt sóng, dạt dào, thiết tha. Biển của nàng cô đơn thuần khiết. Nàng đứng trên trên kè đá, chọn một tư thế thoải mái nhất định, rồi một tay giữ khung căng tranh, một tay nàng bắt đầu vẽ.
.

.

Cọ lông mảnh, quệt những đường vô hình trên nền hồng tro, ngay phía dưới trái tim đỏ rực nọ. Lớp keo ướt loáng lên theo từng nét vẽ. Nàng lấy từ túi áo ra những vụn tro bóp nhuyễn. Tro của “Như mọi ngày”. Nàng rắc đều tro lên lớp keo. Tro cuộn theo gió, tung lên cao, lấm tấm phủ lên bầu trời rồi sà xuống biển, biến mất tăm. Nàng cứ thế, rắc, cứ thế, tro bay. Đến phút cuối cùng, tro phủ kín nền keo, hiện lên hình người đen nhẻm, nét thô như trẻ con vẽ ngoáy. Hình người đang ngồi, thinh lặng dưới tim đỏ bao la. Còn hồng tro thì, bao phủ, rất dịu dàng. Trong khoảnh khắc, cô đơn đã vĩnh viễn bị đóng băng.
. (Đọc tiếp…)

Đăng bởi: chiemphong | Tháng Mười 2, 2009

[ Shortfic ] Hồng tro – 3. Ở rất sâu bên trong.

Hồng tro


by Kẻ lãng du/Thảo Dương.

Shortfic/General/K+/Completed.

.

.

.


Part 3. Ở rất sâu bên trong.

.
-Này, tớ sắp chết.

-Hả, sao cơ ?

-Chẳng có gì đâu. Tớ sắp chết. Người ta bảo phẫu thuật tỉ lệ thành công rất thấp. Trong khi mổ có thể chết nữa. Nhưng mà tớ đồng ý mổ.

-Tại sao chứ ?

-Biết tớ sắp chết là được rồi. Quan tâm mấy cái kia làm gì, chúng ta có thân tình gì đâu.

-Vậy sao kể với tớ ?

-Lý do vừa bảo đấy thôi. Tớ muốn kể. Mà cậu lại là người duy nhất có thể nghe mà không đau.
(Đọc tiếp…)

Đăng bởi: chiemphong | Tháng Mười 2, 2009

[ Shortfic ] Hồng tro – 2. Những kẻ chiêm bái.

Hồng tro


by Kẻ lãng du/Thảo Dương.

Shortfic/General/K+/Completed.

.

.

Part 2. Những kẻ chiêm bái.

.

Nhất định phải có một cách nào đó để kể lại bi kịch này. Hình hài trong bóng tối gào lên. Cả thân người cô ta rung bần bật, mồ hôi vã ra, đọng thành từng mảng phủ tràn theo suối tóc đen xơ xác. Cô ta lại gào, gào, gào. Nhưng chẳng có con ma quái quỷ nào trên thế gian này nghe thấy. Bóng đêm nuốt chửng tất cả, bóp nghẹt cổ họng nạn nhân mà không bật ra một chút máu nào. Máu trong cơ thể gầy nhẵng của cô ta cơ hồ đã đóng cục lại hết, cạnh sắc lẻm, cơ thể càng co rút, cạnh sắc càng đâm thấu, dập nát tim gan. Nhưng cái cơ thể ấy vẫn rung lên bần bật. Một cái máy giặt đang chế độ vắt. Vắt cho cùng kiệt tinh huyết ra giấy. Giải thoát. Giải thoát. Thế giới này điên rồi. Cô ta điên rồi. Giấy viết trắng toát như địa ngục. Cô ta thét lên một tiếng tắc nghẹn, cạnh máu sắc cắt phựt dây thanh quản. Nạn nhân đổ gục xuống bàn viết, ngòi bút cắm xuống bản giấy như một lưỡi dao găm. Máu tung tóe. Vô hình.

Là nàng.

“Dương là một quả cà chua. Cô ta mười chín tuổi, sinh viên năm nhất, vào một Đại họci bằng một con đường không đủ thú vị để kể ra đây. Sau sinh nhật mười chín tuổi hai ngày tức năm tháng sau ngày khai giảng cấp học mới, Dương hay tin mình là mầm mống cho sự rệu rã của cái gia đình sống ở vùng ngoại ô nuôi cô lớn…”

Cũng là nàng.

“Nàng ngồi thừ trước màn hình máy tính lạnh băng vào lúc nửa khuya, cảm thấy những ngón tay gầy guộc trắng xanh của mình đang thối rữa từ trong tủy xương.”

“Mọi thứ giống như một vòng xoáy cuồn cuộn quanh tôi, còn tôi, lơ đãng như chưa bao giờ tỉnh giấc, thờ ơ nhìn chúng. Những màu sắc rực rỡ quyện cùng những màu sắc u ám, tiếng nhạc ầm ĩ của Linkin Park đập chan chát vào giọng hàn lâm tràn lên như bão tố của Il Divo.”

“Tim tôi cơ hồ toàn gai. Không, không phải gai hoa hồng nở trong vườn tháng năm, không phải gai của chú nhím con vừa hai tháng tuổi, không phải gai cây tầm ma trong chuyện cổ tích thiên nga. Gai…chỉ là những mảnh vỡ như thủy tinh sắc cạnh, nghẹt ứ trong những tâm thất ùng ục máu tàn.”
.

(Đọc tiếp…)

Đăng bởi: chiemphong | Tháng Mười 2, 2009

[ Shortfic ] Hồng tro – 1. Hồng tro của Meggie.


Hồng tro


by Kẻ lãng du/Thảo Dương.

Shortfic/General/K+/Completed.

Gift fic, for :

F. (aka Dương Nguyên) với kí ức.
Yue với hiện tại.
Walaw với những khoảng không.

—————————————————-

.

.

Part 1. Hồng tro của Meggie*

.
Khu phố chợ nhộn lên trong một ngày thứ bảy tươm tất. Nàng nhìn xuống từ căn gác gỗ côi cút của riêng mình. Ngã tư lục tục những kẻ qua lại kiếm cơm ăn. Đèn giao thông chớp tắt mờ ảo giữa cái nắng sớm nhạt nhòa mùa hạ vừa chớm. Bây giờ là năm giờ sáng, sau một đêm nằm chỏng chơ nhìn màn hình vi tính tự động chơi một trò flash game vô nghĩa, nàng đã ngủ vùi giữa đống gối chăn nhăn nhúm. Những âm thanh huyên náo khó lòng cho phép bất kì sự uể oải nào. Nàng vẫn nằm đó, cảm thấy đầu mình trống rỗng. Và không gian đầy chất sống hỗn tạp bên ngoài kia đổ tràn vào lỗ trống trong nàng một cách hăm hở. Nàng lắng nghe mọi thứ, tiếp nhận mọi thứ, cố gắng mở cửa lòng hết cỡ và tìm trong bóng tạp âm chút gì đó khả dĩ khiến nàng không cô đơn.

Thế nhưng xuyên qua tất cả, chỉ mình nỗi cô đơn lặng lẽ thở dài.

.

.

Cái chốt cong vòng từ một cọng sắt rỉ, loang lổ vệt xanh, kêu cạch cạch vài lần trước khi bật tung ra, buông thõng xuống thân cửa gỗ. Tím đứng nhìn nàng nơi ngưỡng cửa, khuôn mặt trắng bệch của cô hơi ghì xuống như kìm nén điều gì đó nơi cổ họng. Tím mím môi :

-Mình vào được không ?
(Đọc tiếp…)

Đăng bởi: chiemphong | Tháng Mười 1, 2009

[ Shortfic ] Đêm trắng – 3. Thụy.

.

Đêm trắng

by Kẻ lãng du/Thảo Dương.
.
Shortfic/General/K+/Completed.

.

.

Part 3. Thụy.
.

Theo chẩn đoán của bác sĩ, Thụy đã bị một thứ được gọi là sốc thai kỳ. Các triệu chứng đến rất nhanh, thường là ra máu và sau đó là đau dữ dội. Nếu không kịp thời xử lý, sẽ dẫn đến sẩy thai, thậm chí tử vong nếu sức khỏe thai phụ quá yếu, không đủ vượt qua.

Tôi đang nói về điều đó : Thụy chết.
.
.
. (Đọc tiếp…)

Đăng bởi: chiemphong | Tháng Mười 1, 2009

[ Shortfic ] Đêm trắng – 2. Thiên.

.

Đêm trắng

by Kẻ lãng du/Thảo Dương.
.
Shortfic/General/K+/Completed.

.
.
.



Part 2. Thiên.

.

Kết hôn năm hai mươi bảy tuổi, chỉ sau một năm, đã nhận ra mình sai lầm trong quyết định trọng đại ấy, nhưng không thể từ bỏ, từ dạo đó đến nay. Đấy không phải là tất cả những gì số phận đã chất vào đời người đàn ông tên Thiên mà Thụy đem đến nhà tôi. Điều làm nên chỗ chốt yếu của vấn đề là việc : Thiên sắp đón hai đứa con cùng chào đời.

Thụy nói tất cả với tôi qua một tờ giấy nhét dưới khe cửa gác xép. Tôi tìm thấy nó vào buổi sáng hôm sau. Cả Thụy và Thiên đều không có ở nhà, ghi chú là họ đi xem đồ dùng cho đứa trẻ. Ghi chú thứ hai : “Chị có thể đưa tờ giấy này cho mẹ em, nếu muốn.”. Tôi kẹp nó vào sổ tay.

Sau ngày ấy, Thụy không nói gì thêm cả. Vẫn gọi tôi vào hàng đêm để trò chuyện, nhưng đều là những thứ tầm phào – những thứ làm tôi sợ. Chúng như một hàng rào bọc đầy gai tầm ma giấu dưới triệu cánh nguyệt hồng mềm mại màu nhung, như một lằn ranh giới sắc lạnh mà Thụy vạch đến gãy cả phấn giữa tôi với em.

Mẹ cả lại gọi, song tôi không nghe điện thoại. Mẹ cũng gọi, song không nói gì đến Thụy.

Thiên thì im lặng.

Tôi không biết Thiên đã biết những gì. Buổi sáng, anh ta chào tôi, hôn Thụy rồi đi làm; chiều đến, hôn Thụy, chào tôi và cư xử như một người chồng đĩnh đạc. Đêm, khi Thụy gọi tôi vào phòng, anh ta đều nằm ngủ, y như lần đầu. Vẫn nắm tay Thụy.

Thiên im lặng. Không một lời thuyết phục Thụy về quyết định sinh đứa bé mà em bỏ lửng lơ đầy mập mờ cố ý, cũng không hề kể về thân phận của mình. Nhưng Thiên cho tôi một cái cảm giác mơ hồ rằng anh ta sẽ nói tất cả nếu tôi hỏi. Ấy cũng chỉ là giả thuyết. Tôi không có ý hỏi điều gì từ Thiên vào lúc ban đầu. Tôi lo cho Thụy. Em không nhắc lời nào đến chuyện phá thai. Dù vậy, Thụy từ chối thay đổi chế độ ăn phù hợp với thai kì như lời khuyên của bác sĩ khi Thiên đưa em đi khám. Bù lại, Thụy có vẻ thích thú đối với những sự thay đổi khách quan ví dụ như đi mua sắm những bộ đầm rộng rãi hơn, xem vài sách báo nói về các thai phụ, bàn luận một chút về xu hướng đặt tên con hiện nay, v.v… Nhưng, tuyệt đối chẳng có sự thay đổi nào được em quan tâm nếu nó tác động trực tiếp đến bản thân mình.
. (Đọc tiếp…)

Đăng bởi: chiemphong | Tháng Mười 1, 2009

[ Shortfic ] Đêm trắng – 1. Tịnh.

.

.

Đêm trắng

by Kẻ lãng du/Thảo Dương.

Shortfic/General/K+/Completed.

.
.
.

Part 1. Tịnh.

.
.
Tôi là Tịnh.

Mẹ nói, thanh tịnh là điều an nhàn hạnh phúc, nên mẹ gọi tôi là Tịnh.

Bố tôi là một người đàn ông thành đạt, không quá giàu có nhưng đầy danh vọng. Ông có một gia đình chuẩn mực, một người vợ học thức cao và một cô con gái rượu đáng yêu. Gia đình văn hóa. Người ta nói vậy.

Cô con gái ấy không phải là tôi.
.
.
.
.
.
Mẹ đã ngã vào vòng tay người đàn ông đó như thế nào tôi không bao giờ được biết cụ thể. Song mẹ dạy tôi phải yêu thương ông ấy. Bố. Là bố, nên không thể không yêu thương. Tôi không thể không yêu thương bố vì lời mẹ, nhưng vì chính tôi, tôi không cảm thấy mình yêu ông. Có điều, bố yêu thương tôi. Không như trong tiểu thuyết kịch tính của Danielle Steel, sau một số năm nhất định, bố bày tỏ mong muốn với cả hai người đàn bà trong cuộc đời ông rằng ông muốn hai đứa bé yêu thương nhau như chị em thực sự. Bà ấy, mẹ cả, quá kiêu hãnh và quá tổn thương, đã im lặng, điều đó được cho là sự chấp thuận. Sáu tháng sau ngày tôi được giới thiệu với người em gái nhỏ hơn mình hai tuổi, bố qua đời. Tai nạn giao thông nhàm chán, nạn nhân tử vong tại bệnh viện, không có gì để kể thêm ngoài một vài dòng “Tin buồn” trên tờ nhật san buổi sáng. Nhưng vào đám tang ngày ấy, tôi và người em gái nọ đã có thể cùng nắm tay nhau nơi nghĩa trang, rất chặt, như là chị em thực sự.

Đấy là một phần lý do về sự đặc biệt của Thụy đối với tôi.
.
.
. (Đọc tiếp…)

Đăng bởi: chiemphong | Tháng tám 13, 2009

[ Shortfic ] Nguyễn – 5. Nguyễn.

Nguyễn

by Thảo Dương/Kẻ  lãng du.

.

(cont.)

.

5. Nguyễn.

.

Song trở về ngay khi nghe tin dữ. Vào lúc cô đến nghĩa trang, tang lễ đã cử hành xong. Không có Tử ở đó. Cô đoán cậu đang ở nhà Dương. Quả đúng vậy, Tử đang ở trong phòng vẽ.

-Tại sao thế ?! – Song bật ra ngay câu hỏi đang thiêu đốt tim mình.

Tử quay lại. Trông cậu gầy hẳn đi, chỉ còn chút tinh anh le lói trong ánh mắt để Song tin đây là bạn mình. Cậu không trả lời mà chỉ khẽ đưa mắt. Song nhìn theo, thấy một bức tranh còn chưa hạ khỏi giá vẽ. Một bức tranh của Dương mà Song chưa thấy bao giờ.

(Đọc tiếp…)

Đăng bởi: chiemphong | Tháng tám 13, 2009

[ Shortfic ] Nguyễn – 4. Mơ vĩnh viễn và không tỉnh giấc.

Nguyễn

by Thảo Dương/Kẻ lãng du.

.

(cont.)

.

Tớ đã cố gắng sống, cậu biết không ? Tớ đã cố gắng nhiều lắm, để sống những ngày không có cậu. Vậy mà tại sao chính cậu, cậu lại chết ?

Cái chết của người yêu hay bạn thân khi chúng ta còn trẻ luôn để lại những xúc cảm kì lạ. Trái tim như tan vỡ song nước mắt ứ đọng như một cái máng không thể khai thông trong những cơn mưa mùa hạ rồi nước đóng băng khi đông đến, chẳng tan ra mà rơi xuống được nữa. Vĩnh viễn ứ đọng. Tôi không thể diễn tả nỗi đau đớn của lòng mình. Trái tim tôi vẫn đập trong lồng ngực cho dù cơn đau thật là khủng khiếp. Đáng ra nó phải vỡ như người ta vẫn nói. Thế thì tôi có thể chết chỉ trong tích tắc để không còn cảm thấy đau.

Trước mắt tôi, khoảng không của căn phòng như vô tận, đen thẫm, mờ ảo, không có sao. Ánh sáng từ đèn ngủ chập chờn hình lượn sóng. Đau đến mức tôi muốn rạch tay, dùng máu mình để than khóc trên toan trắng. Những vệt đỏ hình hoa bay lượn, mang tinh huyết, sinh hình những giọt lệ, khóc thay tôi.

Nhưng sự thực là tôi vẫn nằm trên giường, không nhấc nổi mình dậy, suốt ba ngày liền.

Kể từ khi nghe tin Nguyễn chết.

Nguyễn chết.

Dòng chữ ngắn ngủi ấy không thể diễn tả được cái sự thật khủng khiếp là tôi mãi mãi không bao giờ còn được nhìn thấy Nguyễn nữa, không được nghe Nguyễn nói, không được mong chờ ngày Nguyễn trở về. Chỉ bởi vì, Nguyễn đã chết rồi.

Tôi muốn gào khóc. Tôi muốn gào khóc. Nhưng tôi nằm bất động.

Nguyễn của tôi, thế là, đã chết rồi.
(Đọc tiếp…)

Bài viết cũ hơn »

Chuyên mục