Miracle
.
Diclaimer: Nàng tiên cá, hoàng tử, mụ phù thủy, công chúa… đều ko thuộc về tôi, họ là của Andersen và dĩ nhiên cả Andersen nữa, ông ta thuộc về ông ta ^___^”
Rat : K+.
Genre: Romance/Drama/Fairytale…
Summary : Nàng tiên cá tan biến thành bọt biển, nhưng người đau khổ nhất là ai ? Phải chăng là hòang tử khi chàng biết sự thật ?… Thế là một câu chuyện “nàng tiên cá” khác lại bắt đầu …
.
.
.
————————————————
.
.
.
.
.
“… Phải, chàng chỉ nghĩ đến vợ chàng mà thôi. Con dao găm rung lên trong tay nàng tiên cá. Đột nhiên nàng quẳng nó xuống biển. Nước bắn toé lên nom như những giọt đỏ sẫm.
Nàng nhìn hoàng tử một lần cuối rồi gieo mình xuống biển và cảm thấy thân thể tan thành bọt…”
.
.
.
Tôi vội vã đóng cuốn sách lại, những giọt mồ hôi lạnh chạy dọc theo thái dương.
Từng câu từng chữ đều tái hiện lại trong tâm trí tôi cái ngày định mệnh đấy, vào một đêm rực rỡ ánh đèn trên con thuyền sang trọng, cái ngày mà tôi không hề biết hạnh phúc của mình được đánh đổi bằng cái chết của một người con gái đáng thương. Và đến hôm nay, tôi mới biết thêm rằng hạnh phúc ấy thật ra cũng mong manh như bọt biển …
Tôi đặt cuốn sách lên bàn, dòng chữ mạ vàng bên ngoài lấp lánh : “Nàng tiên cá”. Miết những ngón tay xanh xao lên từng nét chữ mềm mại kia, tôi lại nhớ về người thiếu nữ của biển vô cùng xinh đẹp đó. Em dịu dàng và mong manh cùng suối tóc vàng… một đôi mắt xanh thăm thẳm. Tại sao đến tận bây giờ tôi mới nhận ra em và biển thật là giống nhau ?
Tôi nhìn ra cửa sổ, gió lồng lộng thốc vào và biển cả mênh mông dậy sóng tưởng chừng muốn vỡ tung ra trên ghềnh đá. Hình như biển cũng đang quằn quại trong nỗi đau đớn, xót thương đứa con gái bé bỏng của mình… Tôi thật không thể tưởng tượng em với cái đuôi cá như trong câu chuyện tả là như thế nào, và có phải em vẫn đang ngồi ngoài bờ biển xa xa kia mong chờ vị hoàng tử của mình ? Đúng vậy, có thể là em vẫn đang chờ bằng tình yêu tuyệt vọng ấy cho dù em không còn tồn tại nữa. Và có lẽ vì thế mà tôi không nhìn thấy em.
Xa xa, trên mỏm đá đen nhô ra biển, chỉ có một bóng người đang ngồi.
Tôi thấy gió cuộn quanh tóc người, tôi có thể tưởng tượng ra áo người lấm tấm bụi nước và đôi mắt người chìm trong màn đen u tối. Tôi biết người cũng đang đau như biển vậy. Trái tim người đang tan nát phải không ? Hẳn vậy, người vừa tỉnh khỏi giấc mơ mà người từng nghĩ đó là sự thật. Còn giấc mơ thực sự của người… nó đã tan thành bọt biển mất rồi…
(Đọc tiếp…)